Thứ Sáu, 30 tháng 12, 2011
CHÀO 2012
Chào 2012,thế là 1 năm đã qua đi có bao nhiêu kết quả đáng để suy nghỉ,các con có nhiều cố gắng ,anh Châu đã đi thi học giỏi ,chưa biết kết quả thể nào,nhưng điều mà bố vui mừng là con đã xác định mục tiêu của con,còn An thì xác định mục tiêu của mình,trong năm bố mẹ đã làm được nhiều việc,nhưng mong muốn cuối cùng cuả bố mẹ là các con học giỏi đáp ứng được mong ước của bố ,mẹ và ông bà
Thứ Bảy, 24 tháng 12, 2011
LÂU RỒI
Thế là đã 16 năm,hôm qua bố và mẹ mới đi chơi Nôen ở Phát Diệm ,hôm qua bố muốn thưởng cho các con vì thành tích thi vừa rồi,nhưng bố rất bất ngờ và cảm phục anh Châu đã quyết định hông đi chơi vì còn nhiều bài tập Lý đội tuyển chưa làm xong,như vậy con đã ý thức được nhiệm vụ của mình,mặc dù tới đây hi con đi thi đội tuyển kết quả không biết thế nào ,nhưng đó cũng làm cho bố ,mẹ và mọi yên tâm về ý thức học của con,đồnhg thời là tấm gương cho em An noi theo sau này.
Cách đây 16 năm bố mẹ cũng đi Noen như này,lúc đó mới quen nhau,thế mà nhanh thật mọi việc cuốn hút cả nhà vào công việc,nên chưa năm nào đưa các con đi chơi ở Phát Diệm vào đêm Noen được cả.Nhưng cảm giác Noen ngày càng hiện đại,số người đến giảm đi,sự náo nhiệt hông còn hông hí như người xưa,Nhà thờ lớn hông mở cửa để mọi người vào dự lễ,mà lễ được tổ chức ở bên ngoài.Chỉ được cái nhạc mừng giáng sinh bằng tiếng Anh là nhiều.
Cách đây 16 năm bố mẹ cũng đi Noen như này,lúc đó mới quen nhau,thế mà nhanh thật mọi việc cuốn hút cả nhà vào công việc,nên chưa năm nào đưa các con đi chơi ở Phát Diệm vào đêm Noen được cả.Nhưng cảm giác Noen ngày càng hiện đại,số người đến giảm đi,sự náo nhiệt hông còn hông hí như người xưa,Nhà thờ lớn hông mở cửa để mọi người vào dự lễ,mà lễ được tổ chức ở bên ngoài.Chỉ được cái nhạc mừng giáng sinh bằng tiếng Anh là nhiều.
CHÚC MỪNG CÁC CON
Như vậy là đã kết thúc kỳ thi cuối kỳ 1 năm học 2011-2012,cả hai anh em Châu - An đều đạt ết quả tốt,ết quả thi của các kỳ sát hạch là thức đo để mỗi người tự đánh giá lại năng lực họcc tạp của mình,tuy cổ nhân có nói " Học tài thi phận ",nhưng cuối cùng thì chăm học và nắm được bài thì mọi vấn đề hó hăn đều được giải quyết.
Học kỳ này anh Châu có sự tiến bộ rõ rệt về Toán (10 điểm ) và Anh văn (9,8 điểm),văn và sinh đều được 7 điểm
Em An trong ỳ thi vừa rồi có sư chủ quan và cẩu thả trong thi cử,môn Toán chỉ làm có 20 phút là xong,để cô giáo Hiệu phó phải xem bài kết như thế nào,chữ viết xấu hơn các học ỳ trước,thi toán hông lập luận để bài toán hoàn thiện,nhưng dù sao kết quả cũng đáng khen ngợi,Toán 10 điếm và tiếng Việt 9 điểm.
Bố ,Mẹ,Ông ,Bà Chúc mừng các con đã đạt kết quả tốt trong kỳ thi vừa qua,các con hãy cố gắng trong kỳ thi học kỳ 2.
Học kỳ này anh Châu có sự tiến bộ rõ rệt về Toán (10 điểm ) và Anh văn (9,8 điểm),văn và sinh đều được 7 điểm
Em An trong ỳ thi vừa rồi có sư chủ quan và cẩu thả trong thi cử,môn Toán chỉ làm có 20 phút là xong,để cô giáo Hiệu phó phải xem bài kết như thế nào,chữ viết xấu hơn các học ỳ trước,thi toán hông lập luận để bài toán hoàn thiện,nhưng dù sao kết quả cũng đáng khen ngợi,Toán 10 điếm và tiếng Việt 9 điểm.
Bố ,Mẹ,Ông ,Bà Chúc mừng các con đã đạt kết quả tốt trong kỳ thi vừa qua,các con hãy cố gắng trong kỳ thi học kỳ 2.
Thứ Sáu, 23 tháng 12, 2011
Chủ Nhật, 18 tháng 12, 2011
CÔNG TÁC BUÔN MA THUỘT
Lần đầu tiên đến Tây nguyên (trừ Lâm Đồng),có nhiều cái khác biệt với những vùng đất Bố đã đến,thứ nhất đó là tên thành phố,có thể gọi là Buôn Ma Thuột cũng được mà Ban Mê Thuột cũng không sai,do vậy nhiều bảng hiệu trong thành phố chỉ viết tắt BMT,TP BMT rộng và đẹp được qui hoạch với tinh thần xanh- sạch - đẹp. Đặc sản ở đây đó là cà phê,voi và thuốc Ama Công,thật ra còn 1 thứ nữa đó là đồ mỹ nghệ bằng các loại gỗ quí như trắc,hương,thủy tùng ....
Cà phê ở đây pha đặc kinh khủng,rất nhiều người lần đầu tiền đến đây đều bị say ca phê,cảm giác rất khó chịu hơn cả say rượu,nhìn mọi người phơi ca phê thì có lẽ không ai dam uống
Đến BMT không đến bản Đôn là chưa đến BMT,nhưng hơn thất vọng vì quá còn ít voi và rừng,người đồng bào ở đay cũng không còn nhiều,có thể nói văn hóa Tây nguyên đã bị xâm thực nhiều,ở đây còn bán nhiều lông đuôi voi ,đa số là giả
Thuốc Ama Công nhiều kinh khủng,uông chẳng ra làm sao,nhưng tâm lý bầy đàn đã gây cho mọi người đều mua,giá cả vô tận từ 50 đến 500 nghìn 1 thang,thôi minh ở NB không uống cho lành
Ngoài ra Tây nguyên đúng là có CÁI NẮNG không rát lắm ,nhưng có CÁI GIÓ THÌ KINH KHỦNG,nếu cứ như ngoài Bắc uống rượu xong lang thang ngoài đường thì nhiều đồng chí sẽ ra đi.Tây nguyên bây giờ quá hiếm cây Kơnia,tìm mãi mới thấy 1 cây ở ngã sáu BMT
Cà phê ở đây pha đặc kinh khủng,rất nhiều người lần đầu tiền đến đây đều bị say ca phê,cảm giác rất khó chịu hơn cả say rượu,nhìn mọi người phơi ca phê thì có lẽ không ai dam uống
Đến BMT không đến bản Đôn là chưa đến BMT,nhưng hơn thất vọng vì quá còn ít voi và rừng,người đồng bào ở đay cũng không còn nhiều,có thể nói văn hóa Tây nguyên đã bị xâm thực nhiều,ở đây còn bán nhiều lông đuôi voi ,đa số là giả
Thuốc Ama Công nhiều kinh khủng,uông chẳng ra làm sao,nhưng tâm lý bầy đàn đã gây cho mọi người đều mua,giá cả vô tận từ 50 đến 500 nghìn 1 thang,thôi minh ở NB không uống cho lành
Ngoài ra Tây nguyên đúng là có CÁI NẮNG không rát lắm ,nhưng có CÁI GIÓ THÌ KINH KHỦNG,nếu cứ như ngoài Bắc uống rượu xong lang thang ngoài đường thì nhiều đồng chí sẽ ra đi.Tây nguyên bây giờ quá hiếm cây Kơnia,tìm mãi mới thấy 1 cây ở ngã sáu BMT
| Ngã sáu BMT ,nơi này ai đến cũng muốn xem |
| Bảo tàng các dân tộc Tây nguyên ,nằm trong khu biệt điện |
| Biệt điện Bảo đại ở Cao nguyên |
| Ở Chùa Khải Hoàn ,Viết tắt của chữ vua Khải Định và bà bà gì đó có chữ Hoàn đầu tiên,đặc biệt là chùa bằng Gỗ,đang được trùng tu,đó là bức tượng Phật tổ bằng ngọc dưới tán cây bồ đề |
| Nhà của vua săn voi AMACÔNG |
| Cưỡi voi ở dòng sông SÊREpốc |
| Dưới bóng cây Kơnia |
| Trong làng caphê Trung nguyên |
| Trước mộ 2 vua săn voi YNULKTHU |
| Ngồi uống caphê trong Hang,để hưởng cái gió lồng lộng của Tây nguyên |
Thứ Bảy, 17 tháng 12, 2011
Thứ Sáu, 2 tháng 12, 2011
ĐI NHIỀU
Có lẽ chưa năm nào,mà bố mẹ lại đi công tác ở các tỉnh nhiều như năm nay,Tết dương lịch bố đi Đà nẵng,Tháng 1 mẹ đi Huế,tháng 3 bố đi Đà Lạt,Tháng 5 mẹ đi Cửa Lò,Tháng 6 cả nhà đi Sầm Sơn,Tháng 8 mẹ lại đi Sầm sơn,Tháng 10 bố mẹ đi Lâm Đồng,Tháng 11 mẹ đi Nha trang,bố đi Huế,Tháng 12 bố đi Đác lắc và tháng 1 mẹ đi TP Hồ chí Minh.Tuy vậy cũng vẫn buồn vì không có các con đi cũng.
Đi như vậy bố và mẹ vẫn chưa thấy thích bằng sang năm 2012,bố mẹ và các con được đi Đà nẵng 1 chuyến,việc này bố mẹ không quyết định mà phụ thuộc rất nhiều vào anh Châu,như vậy chỉ còn mấy tháng nữa anh Châu cố gắng lên để cả nhà được đi cùng nhau.
ĐI HUẾ
Chưa đợt nào mà bố đi công tác lại dài ngày vậy,đây là chuyến công tác có nhiều cái nhất,đi lâu nhất,nhiều ngày nhất,ở đó mưa nhiều nhất,số lần sinh nhật xa nhà dài nhất ( 3 năm liền thì phải),thời gian ngồi ô tô liên tục nhiều nhất ,tổng cộng là 26 tiếng cả ngày đi và ngày về giật mình nhất vì có anh Cả chúc mừng sinh nhật bố bằng cú điện thoại gọi đến của cô giáo chủ nhiệm.
| Súng thần công |
| Bức tranh thêu XQ |
| Cửa Ngọ môn |
| Biển đứng của các quan khi vào chầu ( quan nhị phẩm) |
| Báo bảng thi đỗ trước trường Quốc học Huế |
Thứ Hai, 14 tháng 11, 2011
An ngày bé
Mẹ rất thích ảnh An ngày bé vì trông rất ngộ nghĩnh. Điều đặc biệt là An ngày bé cũng rất giống anh Châu ngày bé, vì thế An toàn nhận là "Con ở đâu ấy nhỉ?"
Thứ Sáu, 11 tháng 11, 2011
15 NĂM NGÀY CƯỚI
Ngày cưới (19/10 -Năm Bính Tý-1996) |
22/10/2011 (Hồ Xuân Hương)- 15 năm sau |
Thứ Ba, 8 tháng 11, 2011
NGHĨ VỀ TIỀN
VỪA RỒI TRÊN MẠNG CÓ 1 BỨC THƯ CỦA MỘT ANH HỌC SINH TRƯỜNG AMS ,BỐ MUỐN GỬI CHO CÁC CON ĐỌC KỸ
Thư gửi mẹ.
Mẹ thân yêu của con !
“Trời ơi là trời ! Anh ăn đi cho tôi nhờ, đừng có nhịn ăn sáng nữa. Đừng có dở hơi đi tiết kiệm mấy đồng bạc lẻ thế, anh tưởng rằng thiếu tiền như thế thì tôi chết à ?”. Đó là những “điệp khúc” mẹ cất lên hàng ngày dạo gần đây vì con quyết định nhịn ăn sáng đi học để tiết kiệm chút tiền cho mẹ, cho gia đình. Có lúc mẹ còn gắt lên, hỏi con “Sao cứ phải đắn đo khổ sở về tiền đến thế nhỉ ?” .
Mẹ ơi, những lúc ấy mẹ đang giận nên con không dám cãi lại. Nhưng giờ đây con muốn được bày tỏ lòng mình rằng tại sao con lại có những suy nghĩ, hành động kì lạ như vậy. Vâng, tất cả là vì tiền. Chỉ đến tận bây giờ con mới nhận ra cả một quãng thời gian dài trước đó con đã non nớt, ngây thơ biết chừng nào khi nghĩ về tiền. Cách đây 8 năm bệnh viện đã chẩn đoán mẹ bị suy thận mãn tính độ 4 (độ cao nhất về suy thận). 8 năm rồi nhà ta đã sống trong túng thiếu bần hàn, vì bố mẹ không kiếm được nhiều tiền lại phải dành tiền cho mẹ đi chạy thận. Nhưng bố mẹ vẫn cho con tất cả những gì có thể, và cậu bé học trò như con cứ vô tư đâu biết lo gì.
Hồi học tiểu học, tiền bạc đối với con là một cái gì đó rất nhỏ, nó là những tờ giấy với đủ màu có thể dùng để mua cái bánh, cái kẹo, gói xôi hay cái bánh mì … Con đâu có ngờ tiền chính là yếu tố quyết định sinh mạng mẹ mình, là thứ bố mẹ phải hàng ngày chắt bóp và bao người thân gom góp lại để trả cho từng ca lọc máu cho mẹ tại bệnh viện Bạch Mai, là thứ càng làm mẹ thêm đau đầu suy nghĩ khi mẹ buộc phải nghỉ việc làm vì điều kiện sức khỏe không cho phép.
Rồi đến khi con học lớp 8, mẹ càng ngày càng yếu và mệt, phải tăng từ 2 lên 3 lần lọc máu/ tuần. Những chỗ chích ven tay của mẹ sưng to như hai quả trứng gà, nhiều hôm máu thấm ướt đẫm cả tấm băng gạc. Do ảnh hưởng từ suy thận mà mẹ còn bị thêm viêm phổi và suy tim. Rồi ông lại bị ốm nặng, bố phải nghỉ việc ở nhà trông ông, nhà mình vì thế càng trở nên túng quẫn, mà càng túng thì càng khổ hơn. Tờ một trăm ngàn hồi ấy là một thứ gì đó xa xỉ với nhà mình. Cũng từ dạo ấy, đầu óc non nớt của con mới dần vỡ lẽ ra rằng tiền bạc chính là mồ hôi, nước mắt, là máu (theo đúng nghĩa đen của nó, vì có tiền mới được chạy thận lọc máu mà) và bao nỗi niềm trăn trở lo lắng của bố và mẹ.
Hôm trước con có hỏi quan điểm của mẹ về tiền bạc thế nào để con có thêm ý viết bài làm văn nghị luận cô giao. Mẹ hơi ngạc nhiên vì câu hỏi đường đột ấy. Rồi mẹ chỉ trả lời với 3 từ gọn lỏn “Mẹ ghét tiền”. Nếu con còn thơ dại như ngày nào, hay như một người ngoài nào khác thì chắc con đã ngạc nhiên lắm. Nhưng giờ đây con cũng đồng ý với mẹ : con cũng ghét tiền. Bởi vì nó mà mẹ phải mệt mỏi rã rời sau mỗi lần đi chạy thận. Mẹ chạy thận 3 lần mỗi tuần, trước đây bố đưa đón mẹ bằng xe đạp nhưng rồi mẹ bảo đi thế khổ cả hai người mà còn phải chờ đợi mất ngày mất buổi của bố nữa nên mẹ chuyển sang đi xe ôm. Nhưng đi xe ôm mất mỗi ngày mấy chục, tốn tiền mà lại chẳng kiếm đâu ra, mẹ quyết định đi xe buýt. Mỗi khi về nhà, mẹ thở hổn hển, mẹ lăn ra giường lịm đi không nói được câu gì. Con và bố cũng biết là lúc ấy không nên hỏi chuyện mà nên để yên cho mẹ nghỉ ngơi. Tám năm rồi, tám năm chứng kiến cảnh ấy nhưng con vẫn chưa bao giờ có thể quen được. Con chỉ biết đứng từ xa nhìn mẹ, và nghiến răng ước “giá như có dăm chục ngàn cho mẹ đi xe ôm thì đâu đến nỗi !”.
Con bỗng ghét, thù đồng tiền. Con bỗng nhớ hồi trước, khi mẹ vẫn nằm trong viện. Ba người bệnh chen chúc chung nhau một chiếc giường nhỏ trong căn phòng bệnh ngột ngạt và quá tải của bệnh viện Bạch Mai. Con đã ngây thơ hỏi mẹ “Sao mẹ không vào phòng bên kia, ở đấy mỗi người một giường thoải mái lại có quạt chạy vù vù, có tivi nữa ?”. Mẹ chỉ nói khẽ “cha tổ anh. Đấy là phòng dịch vụ con ạ”. Con lúc ấy chẳng hiểu gì. Nhưng rồi con cũng vỡ lẽ ra rằng đó là phòng mà chỉ những ai rủng rỉnh tiền thì mới được vào mà thôi. Còn như mẹ thì không được. Con căm ghét đồng tiền vì thế.
Con còn sợ đồng tiền nữa. Mẹ hiểu con không ? Con sợ nó vì sợ mất mẹ. Mẹ đã phải bốn lần đi cấp cứu rồi. Những người suy thận lâu có nguy cơ tử vong cao vì huyết áp dễ tăng, máu dồn vào dễ làm tắc ống khí quản và gây tắc thở. Mẹ thừa biết điều này. Nhiều người bạn mẹ quen trong “xóm chạy thận” đã phải chịu những cái kết bi thảm như thế. Nhiều đêm con bỗng choàng tỉnh dậy, mồ hôi đầm đìa mà lạnh toát sống lưng bởi vừa trải qua một cơn ác mộng tồi tệ …
Con sợ mẹ lại phải đi cấp cứu, và sợ nhỡ nhà mình không đủ tiền để nộp viện phí thì con sẽ mất đi người thân yêu nhất trong cuộc đời này. Mỗi buổi mẹ đi chạy thận là mỗi buổi cả bố và con đều phấp phỏng, bồn chồn, lo lắng. Mẹ về muộn là lòng con nóng như lửa đốt, còn bố thì cứ đi đi lại lại và luôn hỏi “bao giờ mẹ mày mới về?”. Với con cơ hội là 50/50, hoặc là mẹ chạy thận an toàn và về nhà, hoặc là …
Con lo sợ hơn khi đọc báo thấy bảo có người không đủ tiền trả phần ít ỏi chỉ là 5% bảo hiểm y tế, tiền thuốc men mà phải về quê “tự điều trị”. Với những bệnh nhân phải chạy thận, như thế đồng nghĩa là nhận bản án tử hình, không còn đường sống. Con bỗng hoảng sợ tự hỏi nếu không còn BHYT nữa thì sao? Và nếu ông mất thì sao? Chi tiêu hàng ngày nhà mình giờ đây phần nhiều trông chờ vào tiền lương hưu của ông, mà ông thì đã già quá rồi …
Mẹ ơi, tiền quan trọng đến thế nào với gia đình mình thì chắc mẹ hiểu rõ hơn con. Cứ nghĩ đến tiền là con lại nhớ đến những đêm bố mất ngủ đến rạc cả người, nhớ đến những vết chích ven sưng to như quả trứng gà của mẹ, nhớ đến cả thìa đường pha cốc nước nóng con mang cho mẹ để mẹ uống bồi bổ mỗi tối. Mẹ chắt chiu đến mức sữa ông thọ rẻ tiền mà cũng không mua để tự bồi dưỡng sức khỏe cho mình.
Con sợ tiền mà lại muốn có tiền. Con ghét tiền mà lại quý tiền nữa mẹ ạ. Con quý tiền và tôn trọng tiền bởi con luôn biết ơn những người hảo tâm đã giúp nhà mình. Từ những nhà sư tốt bụng mời mẹ đến chùa vào cuối tuần, những cô bác ở Hội chữ thập đỏ quyên góp tiền giúp mẹ và gia đình mình. Và cả những người bạn xung quanh con, dù chưa giúp gì được về vật chất, tiền bạc nhưng luôn quan tâm hỏi thăm sức khỏe của mẹ… Nhờ họ mà con cảm thấy ấm lòng hơn, vững tin hơn.
Con cảm thấy bất lực ghê gớm và rất cắn rứt lương tâm khi mẹ không đồng ý với các kế hoạch của con. Đã có lúc con đòi đi lao động, đi làm gia sư hay đi bán bánh mì “tam giác” như mấy anh sinh viên con quen để kiếm tiền giúp mẹ nhưng mẹ cứ gạt phăng đi. Mẹ cứ một mực “tống” con đến trường và bảo mẹ chỉ cần con học giỏi thôi, con giỏi thì mẹ sẽ khỏe.
Vâng, con xin nghe lời mẹ. Con vẫn đến trường. Con sẽ cố gắng học thật giỏi để mẹ và bố vui lòng. Nhưng mẹ hãy để con giúp mẹ, con đã nghĩ kĩ rồi, không làm gì thêm được thì con sẽ nhịn ăn sáng để tiết kiệm tiền. Không bán bánh mì được thì con sẽ ăn cơm với muối vừng. Mẹ đừng lo mẹ ạ, mẹ hãy an tâm chạy chữa và chăm sóc cho bản thân mình. Hãy để con được chia sẻ sự túng thiếu tiền bạc cùng bố mẹ. Vậy con khẩn thiết xin mẹ đừng cằn nhằn la mắng con khi con nhịn ăn sáng. Mẹ đừng cấm đoán con khi con đi lấy chầy, cối để giã lạc vừng. Dù con đã sút 8 cân so với năm ngoái nhưng con tin rằng với sự thấu hiểu lẫn nhau giữa những người trong gia đình thì nhà ta vẫn có thể sống yên ổn để đồng tiền không thể đóng vai trò cốt yếu trong việc quyết định hạnh phúc nữa.
Đứa con ngốc nghếch của mẹ
Nguyễn Trung Hiếu
Theo Dân Trí
CẢNH BÁO
Như vậy đợt thi 8 tuần lần này anh Châu thi rất ổn định,Toán 8,8,Văn 8,0,Hóa 8,0 và Anh văn 8,3,như cvậy là thành tích môn Hóa và Anh Văn cần phải Cảnh báo sớm có dấu hiệu tụt dốc,nhất là 2 môn này là hai môn thi vào trường cấp 3.Hy vọng vào kỳ thi học kỳ anh Châu sẽ cố gắng hơn nữa.
Thứ Hai, 7 tháng 11, 2011
CHÚC MỪNG SINH NHẬT MẸ HUỆ
Ngày mai 8/11/2011 mẹ tròn 37 tuổi,Bố ,Anh Minh Châu và Thành An chúc mừng sinh nhật Mẹ,rất tiếc sinh nhật năm nay mẹ lại đang đi công tác ở Nha trang .Cả nhà đồng thanh cùng chúc như sau
CHÚC CHO MẸ HUỆ NGÀY CÀNG KHỎE MẠNH - HẠNH PHÚC - LẮM TIỀN,chúc cho mẹ ngày càng có nhiều đất đai,của cải và tích cóp tiền bạc để sang năm đưa cả nhà đi du lịch ở Đà nẵng.
Riêng Thành An chúc Mẹ luôn mạnh khỏe,làm việc thật tốt và thành đạt ( vậy thôi)
CHÚC CHO MẸ HUỆ NGÀY CÀNG KHỎE MẠNH - HẠNH PHÚC - LẮM TIỀN,chúc cho mẹ ngày càng có nhiều đất đai,của cải và tích cóp tiền bạc để sang năm đưa cả nhà đi du lịch ở Đà nẵng.
Riêng Thành An chúc Mẹ luôn mạnh khỏe,làm việc thật tốt và thành đạt ( vậy thôi)
Thứ Bảy, 5 tháng 11, 2011
CHÚC MỪNG SINH NHẬT THÀNH AN
Như vậy đến ngày mai 6/11/2011,Thành an tròn 8 tuổi,thời gian trôi qua quá nhanh,mới năm nào khi sinh An ,mẹ Huệ phải mổ để đưa An ra,khi sinh AN hôm đó cũng có gió mùa Đông bắc về như năm nay,An sinh ra được 4,8 Kg làm cho cả bệnh viện mọi người xô đến để xem,nhớ nhất là lúc mẹ Huệ chuyển dạ,hôm đó ở cơ quan tiếp Ông Tổng cục trưởng Tổng cục Thống kê Séc .Vậy mà đã 8 năm trôi qua,năm nay An đã là thiếu nhi học lớp 3,vừa qua thi 8 tuần đươc 2 điểm 10 cả Tiếng Việt và Toán,là thành tích cần được duy trì.
Sang tuổi thứ 9 Bố,Mẹ và anh Châu chúc An KHỎE MẠNH - HỌC GIỎI - NGOAN NGOÃN vâng lời ông bà,bố mẹ và Anh Châu
Sang tuổi thứ 9 Bố,Mẹ và anh Châu chúc An KHỎE MẠNH - HỌC GIỎI - NGOAN NGOÃN vâng lời ông bà,bố mẹ và Anh Châu
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)






