Thứ Tư, 26 tháng 9, 2012

ĐỘI VIÊN ĐỘI THIẾU NIÊN TPHCM

Hôm nay anh An được quàng khăn đỏ đi học,rất bận bịu và rối rít,bố cũng ngạc nhiên và cảm động,như vậy con đã lớn rồi,hình như lâu lắm rồi những người lớn quên đi nhưng niềm vui của con nhỏ về việc được kết nạp vào  Đội ,Đoàn .Nhớ lại ngày xưa bố cũng được vào Đội,cũng được quáng khăn đỏ,nhưng khăn đỏ lúc đó rất hiếm,nếu mà mất thì khó mua được,vậy mà một lần Bố đã đánh mất,tìm đi tìm lại không được,may mà nhờ một bạn không nhớ ai nữa,đã cho bố mượn 1 chiếc khăn quáng đỏ bằng vải,còn khăn quàng đỏ của bố bà mua bằng valise. Hôm qua con đeo khăn quàng nhưng hỏi cả anh Châu về ý nghĩa cũng không biết,cách thắt khẵn cũng không,riêng về thắt khăn ngày xưa bố rất dốt vì không thắt được có múi mà phải rút được.

   Một thuở xưa mọi việc làm đều cẩn thận và bài bản,đến bây giờ việc nhỏ các con cũng không được rèn thì hỏi làm sao các con thành người được.Các con học nhiều quá,kiến thức nâng cao,nhưng bản chất của kiến thức ngấm vào các con không biết được bao nhiêu.

Thứ Năm, 6 tháng 9, 2012

QUÊ BÁC

 Thế là 4 năm bố mới quay lại quê Bác,nhiều sự đổi thay khang trang lên,đường xá rộng ra,nhưng có gì đó thấy thiêu thiếu,mãi sau mới nghĩ ra do các công trình phụ trợ xung quanh to quá,nên che lập cái đơn sơ,bình dị của làng quê Nghệ an ngày xưa. Để các con nghe giới thiệu để hiểu cuộc đời và gia đình của Bác,đồng thời thấy được sự hy sinh lớn lao của người Mẹ.

Đường vào quê Ngoại ,nhưng mà mệt quá chưa có kem
Bê tông hóa nhiều quá

Trước cổng nhà Bác ở Hoàng trù

Nghe giới thiệu

Dưới gốc Mít cổ

Ai cao hơn ai

                                                                        
Đằng sau là Núi Chung
Khu đón tiếp đằng ngoại to quá
Khu đón tiếp quê nội
Cổng đền thờ Bác
Làm gì thế
Bên ao Sen
Trước cổng nhà nội Bác
Cây bưởi trước nhà
Rào dâm bụt đỏ hoa quê
Không có gì quí hơn độc lập - tự do
Khu mộ bà Hoàng Thị Loan
Chuẩn bị vào lễ

Dừng nghỉ giữa đường
Mộ em trai Bác
Mộ Bà Loan trên đỉnh Núi Đại Huệ
Trước mộ bà nội Bác

Thứ Tư, 5 tháng 9, 2012

PHƯỢT VÀ NHIỆT TÌNH

Chiều ngày 3-9 có thể nói là rất vất vả khi đi tham quan Quê Bác,đến khi ra tới ga Vinh cả đoàn mới thở phào nhẹ nhõm,vì phải thay xe đến 3 lần,nhưng có cái rất hay là tạo cho các con sự nhẫn nại khi gặp khó khăn ,hay nói cách hiện đại là rèn kỹ năng sống.NHưng đồng thời qua đó thấy được sự nhiệt tình không vụ lợi của những người ở Nghệ an,anh lái xe ta xi thay đổi xe 3 lần đều rất vui vẻ,chịu khó chạy bộ đi tìm người sửa xe,đám thanh niên đá bóng nhiệt tình đẩy chiếc xe thứ hai không nổ được máy,sau đó tự nguyện gọi điện cho người đến sửa xe không đòi hỏi bất cứ đồng bồi dưỡng nào,người bán háng ở que Bác khi bán cho mẹ 1 cuốn truyện thì chỉ người bán hàng khác để mẹ mua hàng,dãy bán hàng ở Cửa hội rất nhiệt tình khi chỉ cho khách quán khác. CÁC CON NÊN NHỚ TRƯỚC MỌI SỰ KHÓ KHĂN CẦN PHẢI BÌNH TĨNH GIẢI QUYẾT,KHÔNG PHẢI TẤT CẢ MỌI NGƯỜI ĐỀU XẤU,CHỈ VÌ TA CHƯA GẶP NGƯỜI TỐT MÀ THÔI.
Vui vẻ khi xe bắt đầu hỏng  Nam nghĩa ,Nam đàn


Bắt đầu thấy buồn


Có kẻ bắt đầu bỏ trốn

Trông xe

Thử đẩy xem có được máy không

Chán quá


Ối giời vẫn không nổ được
Gọi điện cho người thân

Bó tay

Nhẫn nại và chờ đợi xe khác đến đón