LÂU RÔI BỐ KHÔNG ĐĂNG BÀI NÀO ĐỂ CHO CHÂU VÀ AN YÊN TÂM HỌC,NHƯNG HÔM NAY CÓ MỘT BÀI CẦN PHẢI CHÉP LẠI ĐỂ CÁC CON ĐỌC VÀ SUY NGẪM,MỌI SỰ ĐẾN VỚI TA ĐỀU RẤT BÌNH THƯỜNG,NỀU MÌNH KHÔNG BƯỚC QUA ĐƯỢC CÁM DỖ THÌ SẼ BỊ HỎNG NGAY CUỘC ĐỜI
Được đăng bởi phot_phet
Mẹ tôi đẻ nó ra trong một chiều đông vội vã khi đang sàng sảy mớ gạo hàng xáo dở dang. Bố tôi cuống quýt dìu lên trạm xá, bọp phát chui ra liền, khóc oe oe. Mẹ tôi kể, đẻ bốn anh em tôi đều thế cả. Ý là nhanh, không vật vã.
Nó ra đời như bao đứa trẻ của thời thổ tả. Tức là sữa chay, bột loãng, tã bỉm vải sô, thuốc thang tự chế. Được cái may, ngoan như cún, nhớn nhanh như ông Gióng. Phải cái tội nhà nghèo, đông anh em nên sự ra đời của nó ảnh hưởng trầm trọng đến khẩu phần của tôi và hai đứa em nữa. Mỗi khi nó chén bột xong, quẳng cái xoong quấy bột bé tí xuống gầm giường là anh em tôi lao vào vồ lấy, tranh nhau cạo, vét những gì còn dính lại. Có lần tôi cạo thủng cả đít xoong, mẹ tôi mắng cho thậm tệ.
Tôi anh nhớn nhất nhà nên phần trông em luôn được ưu tiên. Một thứ ưu tiên rất quái đản. Khi nó tròn ba tháng, mẹ tôi quẳng đó mà đi hàng xáo. Thời đó tuyền phải mang gạo đi ban đêm tránh thuế vụ. Cứ ba giờ sáng là mẹ tôi đi. Cả bố tôi nữa. Chui nhủi trong màn đêm đặc quánh trên những chiếc xe đạp không phanh chuông gác đờ bu, săm lốp buộc chằng vá chịt. Những lúc ấy, mẹ thức tôi dậy, dặn trông em, khóc thì lấy cái bình sữa có núm vú giả mà đút vào mồm. Tôi ngoan ngoãn nghe lời. Nhưng hễ tiếng xích líp tằng tặc tắt đi cái là lại lăn quay ra ngủ khò khò như chết. Ngày ấy, tôi bé tí mà, mới 7 tuổi.
Thằng cu em vắng hơi mẹ, dậy ngay, khóc ngằn ngặt. Tiếng trẻ trong đêm khóc vắng mẹ nghe não lắm. Nhưng tôi biết chó gì, ngủ vô tư. Chỉ đến khi bà hàng xóm già yếu khó ngủ đập cửa chui sang thì mới tỉnh. Nhưng nó vẫn khóc vì vắng mẹ và khát sữa. Nghe nhời mẹ dặn, tôi lấy cái bình sữa có núm vú giả mà tống vào mồm nó. Nó ngậm lấy, nút chùn chụt và câm ngay. Nhưng được một lúc lại nhè ra, khóc to hơn. Phải tội, ngậm cái vú cao su chả nước non mẹ gì cả.
Sốt ruột, bà già hàng xóm già yếu tốt bụng vạch vú cho bú. Nó một tay bám chặt vú kia, một mồm tóp má rít. Và lại câm bặt. Rồi lại nhè ra, khóc to hơn. Bỏ mẹ thật. Nó khóc làm tôi cũng khóc theo. Khóc vì thương em, vì rối trí. Hai đứa em tôi bị điếc tai nên cũng lồm cồm bò dậy, dụi mắt ngồi chơ lơ, thẫn thờ. Điên quá, tôi thò ngón tay út đút mồm nó. Lạ thay, nó ngậm lấy và im hẳn. Cơ sự có vẻ ổn. Bà già hàng xóm thấy im nên cũng về. Hai đứa em tôi lại ôm nhau ngủ tiếp. Tôi cũng lăn quay ra ngủ, mặc ngón tay út để mồm nó cả đêm.
Sáng, bố mẹ tôi về mừng khôn xiết khen tôi trông em ngoan. Tôi rút ngón tay út ra khỏi mồm nó. Giời ạ, ngón út tôi nó bợt bạt, nhăn nheo và bé tí. Thằng em tôi ngọ nguậy. Thường thì khi thức giấc nó sẽ khóc rất ghê. Nhưng sao hôm nay...? Tôi la to gọi mẹ. Mẹ tôi đang thay dở cái quần lao ra bế lấy em tôi, vạch vú cho bú. Nó không vồ mà cũng chẳng ngậm, mắt khép hờ thiêm thiếp. Mẹ tôi hoảng hồn gọi bố tôi. Ông bình tĩnh hơn, hỏi tôi chuyện trông nom em ún. Tôi chả biết kể gì, chỉ bảo em khóc cả đêm. Bố tôi bắt mẹ tôi vắt sữa ra ngoài, rồi bóp miệng nó mà đổ vào. Lúc sau thì nó oe oe rồi ngoe ngoe thật. Hóa ra em tôi kiệt sức, lả đi vì khóc lắm. Hú hồn.
Khi nó nhơn nhớn một tí và biết ăn cơm nhá lẫn cơm lống thì đỡ hơn. Chỉ việc cho lên phản, bắt há mồm mà đút. Hôm nào mọc răng, ốm đau tí chút thì phải bế rong đi khắp làng, vừa đút vừa nịnh thì mới chịu ăn. Mà nó ăn khỏe lắm, bữa nào cũng chơi nguyên bát ô tô. Hôm nhiều thức ăn thì còn hơn. Mà thức ăn thì có chó gì, vài con tôm đồng dim mặn, mấy miếng tóp mỡ già, là hết.
Thế nên, khi trưởng thành, nó cao đến mét bảy tám. Anh em tôi chả đứa nào cao đến thế. Đã cao lại còn đẹp giai, đúng kiểu cao to đẹp giai nhiều em thích. Mỗi tội học lại ngu nhất nhà. Nhà tôi rất lạ, cái trí tuệ cứ theo chiều mũi tên đi xuống. Nhiều lúc tôi cứ băn khoăn, bọn trẻ ngày một to ra về thể xác nhưng não lại bé đi thì phải.
Lúc nó nhớn khôn thì anh em tôi đã ra đời hết. Mẹ kiếp, đánh vật với cuộc đời ở cái xứ sở này nhọc thân không phím nào tả xiết. Đôi lúc hồi tưởng lại, cứ rưng rưng. Khổ quá rồi, nên giờ cứ ai sơ í chạm vào một tí là lại trằn trọc, suy tư ngang lãnh tụ. Và cũng chính vì thế nên anh em tôi thương yêu nhau lắm. Nhất là nó. Tất cả tình thương iêu dành nó phần nhiều. Chúng tôi chắt chiu cho nó từ manh áo đẹp, đôi giày xinh, cả những đồng hào nhỏ lẻ. So với lũ bạn cùng lứa ở quê, nó tươm hơn tất thảy.
Những tưởng nó theo gương anh chị mà phấn đấu, đâu ngờ lại bước thụt xuống hố sâu. Một hố sâu mà khi đã bước xuống thì rất ít cơ hội để kéo lên được. Nó bập vào ma túy. Ở cái làng quê bé nhỏ đó những người hiểu chuyện này ít như Phạm Tuân được đi vũ trụ. Bố mẹ tôi không hay, anh em tôi ở xa cũng tậm tịt. Khi phát hiện ra, đã muộn.
Cho nó đi cai hai lần. Lần cuối hai năm. Lúc về ngon lắm. Tôi bắt nó ở nhà tu dưỡng. Nhờ vòng trong, vòng ngoài để ý canh chừng. Một năm, nhà mọc thêm khu vườn mới tốt tươi. Khu chậu cảnh non bộ có thêm nhiều cây mới. Gà lợn đầy vườn, chó mèo đây sân. Nó lao động, tu dưỡng như một gã nông dân chính hiệu. Tôi mừng lắm. Tính thuê thêm đất ruộng người ta bỏ không làm cho cái trang trại mini mà lập nghiệp. Rồi nó cũng có người yêu. Con này nó quen khi còn trong trại và con bé là một thực tập sinh. Nhiều lần tôi hỏi con bé, hơn hai mươi tuổi đầu đã ăn hết bao nhiêu buồng gan?. Nó không hiểu ý tôi, chỉ cười và bảo, em sợ ăn gan nhất.
Rồi chúng nó cưới nhau. Tôi mừng càng tợn hơn. Một cơ ngơi tôi tạo ra cho nó, một tình yêu đẹp, một con vợ xinh và những đứa con. Bằng đấy thứ sẽ cứu dỗi và giữ chân nó trước vòng tay ma quỷ. Nhưng không phải thế, ma quỷ vẫn có sức mạnh vô đối và phi phàm. Nó cướp đi em tôi trong một chiều buốt giá bởi cơn sốc thuốc sau nhiều năm chơi lại. Đúng 6 tháng sau ngày cưới.
Nó bỏ lại bố mẹ, anh em tôi. Bỏ lại con vợ trẻ chưa quen với những cú dằn sóc trên đường đời. Bỏ lại tất cả. Trừ ước mơ. Bởi nó chưa từng có ước mơ gì cả ngoài cái mong muốn nhỏ nhoi nhưng cũng cực phi phàm là trèo thoát khỏi hố sâu.
Mấy hôm nữa là đến ngày nhị thất. Cầu mong cho em tôi được bình yên. Và tôi cũng đang sửa soạn, để về với em tôi.