Chủ Nhật, 20 tháng 3, 2011

GỬI CÁC CON CHÂU VÀ AN

Cậu bé & gói lương khô

          “…Tối hôm qua tôi được phái tới một trường tiểu học phụ giúp hội tự trị ở đó phân phát thực phẩm cho người bị nạn. Trong số những người rồng rắn xếp hàng có một em nhỏ chừng 9 tuổi, trên người chỉ có chiếc áo thun và quần đùi. Trời rất lạnh mà cậu lại xếp hàng cuối cùng, sợ đến phiên của em thì chắc chẳng còn thức ăn, tôi lại hỏi thăm.

          Cậu bé kể đang học ở trường trong giờ thể dục thì động đất và sóng thần xảy ra, cha của cậu làm việc gần đó chạy đến trường. Từ bancông lầu 3 của trường cậu nhìn thấy chiếc xe và người cha bị nước cuốn trôi. Chắc chắn ông đã chết rồi. Hỏi mẹ đâu, cậu bé nói nhà nằm ngay bờ biển, mẹ và em của mình chắc cũng không chạy kịp.

          Cậu quay người lau vội dòng nước mắt khi nghe hỏi đến người thân. Nhìn thấy cậu bị lạnh, tôi cởi áo khoác cảnh sát trùm lên người. Vô tình bao lương khô khẩu phần ăn tối của tôi bị rơi ra ngoài. Tôi nhặt lên đưa cho bé và nói: “Đợi tới phiên của con chắc hết thức ăn, khẩu phần của chú đó, chú ăn rồi, con ăn đi cho đỡ đói”.

          Đứa bé nhận túi lương khô, khom người cảm ơn. Tưởng cậu sẽ ăn ngấu nghiến ngay lúc đó nhưng không phải, cậu ôm bao lương khô đi thẳng lên chỗ những người đang phát thực phẩm và để bao lương khô vào thùng thực phẩm đang phân phát rồi quay lại xếp hàng. Ngạc nhiên vô cùng, tôi hỏi tại sao con không ăn mà lại đem đặt vào đó? Bé trả lời: “Bởi vì còn có nhiều người chắc đói hơn con. Bỏ vào đó để các cô chú phát chung cho công bằng chú ạ”.

          Đến lúc này tôi phải vội quay mặt đi chỗ khác khóc để mọi người không nhìn thấy. Thật cảm động. Không ngờ một đứa nhỏ 9 tuổi mới học lớp 3 đã có thể dạy một bài học làm người trong lúc khốn khó nhất. Một bài học vô cùng cảm động về sự hi sinh.

          Một dân tộc với những đứa trẻ 9 tuổi đã biết nhẫn nại, chịu gian khổ và chấp nhận hi sinh cho người khác chắc chắn là một dân tộc vĩ đại. Đất nước này đang ở vào những giờ phút nguy cấp nhất của sự điêu tàn, nhưng chắc chắn sẽ hồi sinh mạnh hơn nhờ những công dân biết hi sinh bản thân ngay từ tuổi niên thiếu…”

HÀ MINH THÀNH (nguồn: Tuổi Trẻ)

mi-tom
          Một câu bé Nhật ở thành phố Sendai, tỉnh Miyagy, xếp hàng chờ xin nước sôi để ăn mỳ tôm sáng nay. Ảnh: AFP.

Thứ Tư, 16 tháng 3, 2011

ÐÀ LAT -LÊN ÐUONG



Posted by Picasa

TIẾC QUÁ

Vậy là An chính thức không được nhận giải,mặc dù con xếp nhì toàn thành phố,mọi người đều rất tiếc,nhất là bố mẹ và cô giáo,nếu An được công nhận kết quả thì trường con sẽ được xếp thứ hai toàn thành phố và con sẽ trong đội tuyển đi thi cấp tỉnh,con không được công nhận chỉ vì 1 lý do rất vớ vẩn ,là con không chú ý khi vào thi vẫn thi bằng nickname của mình,chứ không phải của phòng thi ghi trên bảng.Bố biết con rất buồn ,nhưng qua đây bố muốn nói với con rằng :
 1.MỌI CUỘC THI ĐỀU RẤT KHẮC NGHIỆT,CÓ SỰ CẠNH TRANH LẪN NHAU,THẬM CHÍ CHỈ LÀ THỦ THUẬT NHỎ,MÍNH KHÔNG CẨN THẬN SẼ BỊ LOẠI KHỎI CUỘC CHƠI
2.CẦN PHẨI CẨN THẬN VÀ TỈ MỈ ,VÌ CHÍNH NHỮNG SỰ SƠ SUẤT NHỎ SẼ LÀM ĐÁNH GỤC NGÃ MÌNH
3.MỌI KẾT QUẢ CON ĐẠT ĐƯỢC ,KHÔNG CHỈ CÓ ẢNH HƯỞNG TRỰC TIẾP ĐẾN BẢN THÂN MÀ CẢ GIA ĐÌNH VÀ TRƯỜNG HỌC
4.THẤT BẠI LÀ MẸ THÀNH CÔNG,QUA VIỆC NÀY CON CẦN RÚT KINH NGHIỆM NHIỀU HƠN NỮA TRONG CUỘC SỐNG VÀ HỌC TẬP

    BỐ CHÚC CON TIẾP TỤC THÀNH CÔNG,MẶC DÙ CON KHÔNG ĐƯỢC NHẬN GIẢI NHƯNG TRONG LÒNG BỐ MẸ VÀ CÔ GIÁO LUÔN COI CON ĐÃ CÓ GIẢI,VÌ KẾT QUẢ THI CỦA CON ĐÃ LÀM HÀI LÒNG MỌI NGƯỜI.

Thứ Tư, 9 tháng 3, 2011

HÔM NAY AN ĐI THI VIOLIMPIC TOÁN THÀNH PHỐ

Vậy là chiều nay An đi thi VIOLIMPIC toán toàn thành phố,không biết kết quả con sẽ đạt được đến đâu,nhưng Bố và Mẹ đều cảm giác con sẽ đạt thành tích cao hơn  năm ngoái,năm nay con đầu tư học nhiều hơn,cô giáo chắm sóc và dạy con kỹ hơn cả về kỹ năng và phương pháp làm bài.Bố và mẹ không  ngờ AN lại chăm học như vậy,có những hôm vì mạng nghẽn mà con đã dậy từ 4 giờ sáng để hoàn thành khối lượng bài được giao.Nhớ lại năm ngoái khi con đi thi bố đang học trên trường thì nhận được điện thoại của thầy Hiệu trưởng ( là bạn học trung cấp chính trị với bố ) chúc mừng vì biết con được tham gia đội tuyển. Nếu năm nay con được giải cao là do con bỏ ra công sức nhiều,nhưng đồng thời con đừng bao giờ quên công sức của cô giáo chủ nhiệm,không quản đêm hôm đã đưa con đi thực hành máy tính,mà ngay cả chồng cô giáo cũng góp phần vào đã đưa đón con về nhà .Hãy cố gắng lên con,rồi nhiều kỳ thi khác sẽ chờ con trong tương lai,nhưng để có thành tích tốt,kết quả những cuộc thi nhỏ này là động lực cho con sau này.
    CHÚC ANH  AN KHÒ,VIP ĐẠT KẾT QUẢ TỐT

Thứ Tư, 2 tháng 3, 2011

XIN ẤN-TRẦN ĐĂNG TUẤN

Năm nào tôi cũng về xin ấn
Chen vai với bác xích lô
Tuổi nhiều rồi chỉ mong khách không chê
Với thím bán hàng khô
Ở nhà vẫn đương nhiên là Thủ tướng !
Với những cậu má phính măng tơ
Ước thu này đỗ vào đại học.

Năm nào họ cũng nhận ra tôi
Năm nào cũng trêu sao tôi chưa lên chức
“ Này tặng bác cả mười lá ấn
Bác cứ yên tâm phấn đấu chốn kinh thành
Nhưng nếu khó thì cứ vứt phéng
Về quê mình uống rượu cho nhanh!”

Tôi đã nín nhịn nhiều lắm lắm
Khi nghe người phân tích chê bai
Rằng quá xấu, chuyện xứ kia xin ấn
Mộng chức quyền chen lấn- Đó là ai ?

Ai ? Chẳng phải những dân quê chỉ có:
Chức Ông, Bà, chức Bố,Mẹ,Anh, Em..
Đời bấp bênh nên lo cầu an, phúc
Nhưng chẳng khi nào coi trọng chuyện bon chen.

Làm sao biết- đó là phong tục
Hay thú vui như mọi thứ vui xuân
Mỗi năm một lần họ chạy về với Tổ
Như trẻ thơ chen gặp trước Ông Bà
Chen bởi mong được Thánh Thần thấy mặt
Được lọt vào vòng tay ấm bao dung
Rồi hồn nhiên vượt ba trăm sau mươi lăm ngày giông bão
Đời gian nan chẳng phút giây ngừng !

Xin gửi lại chức quyền, tôi vẫn về xin ấn
Trong đêm xuân mưa bụi ấm nồng
Lại chen chúc,lại nghe lời trêu nghịch
Của bao người , thân thiết lắm, chưa quen !

Cầm lá ấn trên tay như đồng tiền mừng tuổi
Tóc bạc hân hoan hơn trẻ mục đồng !
T.Đ.T