Thứ Hai, 24 tháng 10, 2011

TỰ TRỌNG

Mấy hôm nay nghe tin anh Châu bị phạt vì nói chuyện riêng,bố mẹ rất buồn nhưng không muốn mắng anh Châu,vì dù sao năm nay đã là 15 tuổi,tuổi thanh niên,tuổi mà ngày xưa Trần Quốc Toản đã bắt đầu cầm quân đánh giặc.Vậy mà 15 tuổi anh Châu vẫn còn dại lắm,chưa xác định mình là người lớn,hôm qua bố chở anh Châu về ,trên đường bố chỉ nói là ,con đã là người đàn ông thì phải có lòng tự trọng và phải biết nhục khi người khác chế bai. Có 2 điều người đàn ông phải TỰ TRỌNG
 Một là  là TRÍ TUỆ không được thấp quá hơn người,thiên tài có ít nhưng thông minh do cần cù có nhiều,mình phải học tuy không đứng được đầu tiên thì cũng phải xếp vào tốp 10 của lớp,không được ngại khó và ngại khổ,khi mọi người chơi thì ta phải chăm chỉ ọc hành,khi thành đạt chơi cũng chưa muộn
 Hai là  TỰ THÂN VẬN ĐỘNG bố mẹ lấy nhau chỉ có 2 bàn tay trắng,cầu mong làm việc để đủ nuôi sông 2 con ,đảm bảo không để các con phải khổ như bố mẹ ngày xưa,nhưng cũng không để các con sống trong nhung lụa.Bố đã nói với anh Châu,muốn có tiền thì phải học,có nhiều cách kiếm tiền,có thể kiếm được nhiều tiền mà không cần học,nhưng đồng tiền đó nó không chắc.Đừng quá giàu vì ta kiếm tiền để tiền phục vụ ta,chứ không phải để ta làm nô lệ cho đồng tiền,nhưng không có tiền thì NHỤC do vậy cái gì  biết đủ sẽ đủ.
          
         MONG SAO HAI CON HIỂU ĐƯỢC ĐIỀU BỐ MẸ DẠY

Thứ Ba, 18 tháng 10, 2011

CHÚC MỪNG MẸ NGÀY 20-10

Chúc mừng MẸ nhân ngày 20-10,chúc Mẹ MẠNH KHỎE - PHÁT TÀI VÀ PHÁT TRIỂN,chúc mẹ vượt qua mọi khó khăn và thị phi,chúc cho giá bất động sản Hà nội ra khỏi vùng trầm lắng.


Tặng Mẹ bài thơ ĐÔI DÉP mà Bố đọc được trên mạng

 Bài thơ đầu anh viết tặng em
Là bài thơ anh kể về đôi dép
Khi nỗi nhớ ở trong lòng da diết
Những vật tầm thường cũng biến thành thơ

Hai chiếc dép gặp nhau tự bao giờ
Có yêu nhau đâu mà chẳng rời nửa bước
Cùng gánh vác những nẻo đường xuôi ngược
Lên thảm nhung xuống cát bụi cùng nhau

Cùng bước mòn, không kẻ thấp người cao
Cùng chia sẻ sức người đời chà đạp
Dẫu vinh nhục không đi cùng người khác
Số phận chiếc này phụ thuộc chiếc kia

Nếu ngày nào một chiếc dép mất đi
Mọi thay thế đều trở nên khập khiễng
Giống nhau lắm nhưng người đời sẽ biết
Hai chiếc này chẳng phải một đôi đâu


Cũng như mình trong những lúc vắng nhau
Bước hụt hẫng cứ nghiêng về một phía
Dẫu bên cạnh đã có người thay thế
Mà trong lòng nỗi nhớ cứ chênh vênh

Đôi dép vô tri khắng khít song hành
Chẳng thề nguyền mà không hề giả dối
Chẳng hứa hẹn mà không hề phản bội
Lối đi nào cũng có mặt cả đôi

Không thể thiếu nhau trên những bước đường đời
Dẫu mỗi chiếc ở một bên phải trái
Nhưng tôi yêu em ở những điều ngược lại
Gắn bó đời nhau vì một lối đi chung

Hai mảnh đời thầm lặng bước song song
Sẽ dừng lại khi chỉ còn một chiếc
Chỉ còn một là không còn gì hết
Nếu không tìm được chiếc thứ hai kia

Thứ Ba, 11 tháng 10, 2011

THẠCH SÙNG

Hôm nọ Bố và em An ngồi xem ti vi kênh BIBI,hôm đó trên ti vi kệ chuyện Thạch Sùng,xem xong hỏi em An có hiểu người ta nói gì không,Em nói con cung đã hiểu được một phần,chuyện Thạch sùng không có gif ghê gớm cả,một người từ nghèo đói gặp thời có người giúp đỡ mà giàu có tột bậc,nhưng do khinh thường người khác nên mất hết của cải.Tóm lại câu chuyện dạy người ta
 TỪ NGHÈO ĐÓI CÓ CƠ HỘI PHÁT TRIỂN LÊN GIÀU CÓ THÌ PHẢI NGHĨ ĐẾN LÚC HÀN VI
 TRÊN ĐỜI CAO NHÂN CÓ CAO NHÂN TRỊ
 CON NGƯỜI TA ĐÔI KHI MẤT HẾT MỌI THỨ CHỈ TỪ MỘT ĐIỀU VỚ VẨN,như trong chuyện đó là Thạch sung không tìm được mẻ kho,NÊN PHẢI LUÔN CẨN THẬN GIỮ GINF MỌI VIỆC,MỌI TAI ƯƠNG VẠ ÁCH ĐỀU DO MÌNH TẠO RA CẢ

Chủ Nhật, 9 tháng 10, 2011

CHÂU,AN ĐỪNG SỢ

Dạo này Bố bận quá nên không cập nhật được thông tin trên blog,nhưng đợt này chắc là sẽ bớt bận hơn,Châu và An hiện nay đang tham gia VIOLIMPIC,nhưng thấy rằng trong quá trình thi vẫn chưa tự tin vào năng lực của mình,anh Châu xung phong thi Toán nhưng chỉ được một vòng là có triệu chứng quay đầu tháo lui khỏi trận địa,kêu các bài khó quá,nếu dễ thì người ta tổ chức cuộc thi làm gì,cuộc thi nào càng ít người thi thì độ cọ xát càng mạnh,mình chưa thể thắng được ngay,nhưng phải lì đòn tìm ra cách giải tốt nhất để chiến thắng,trong bóng đá người ta ngại nhất là tinh thần của đội Đức mà được mệnh danh là cỗ xe tăng,có nghĩa là cứ từ từ thẳng tiến,ủi dần các chướng ngại vật trên được để đến được đích cuối cùng,Bố  không ép anh Châu phải thi vì năm nay cuối cấp,nhưng anh Châu phải có tinh thần không được lùi bước trước mọi khó khăn.Em An năm nay hăng hái đăng ký thi cả 2 môn Anh và Toán,môn Anh có vẻ hào hứng hơn vì có nhiều câu phù hợp với bài học của mình,nhưng môn Toán tuy đang đứng thứ 3 của trường nhưng có vẻ cũng không miệt mài,cần phải tiếp tục chiến thắng trên cả hai trận địa mới được.Bố muốn kể một câu chuyện ngày xưa ,bố học rất dốt môn sinh năm lớp 12 không biết làm bài tập như thế nào cả,đến gần hết học kỳ 1 ông nội rất lo vì năm đó muốn thi đại học thì phải tốt nghiệp đạt 24 điểm ,nhưng bố đã quyết tâm học và năm đó đạt điểm cao nhất cả khối.
  NHƯ VẬY ĐIỀU QUAN TRỌNG NHẤT ĐÓ LÀ ,CHÂU AN ƠI ĐỪNG SỢ ,ĐỂ TIẾN LÊN