Chủ Nhật, 20 tháng 2, 2011

BẠN CŨ

Hôm qua sau 17 năm bố được gặp lại người bạn cũ cùng học đại học KTQD,vì buổi sáng bố bận tiếp đoàn khách khác nên mẹ thay bố đưa đoàn khách đi Bái đính.Đến trưa bố rất muốn đưa anh Châu đi cùng để xem một tấm giương vượt khó ,hồi đó đia học bố cũng là con nhà nghèo nhưng nói như Bác TRình bố còn có cái để ăn,nhưng bac Trình lại không có,nên cả buổi hôm qua trước toàn bộ nhân viên của mình,bác đã nói chính những bát cơm bác phải ăn chung với bố khi là sinh viên là động lực chính để bác phấn đấu vượt khó trở thành doanh nhân hiện nay,hiện nay bác có 2 công ty,1 siêu thị điện máy,1 công ty may có gần 300 công nhân,vậy là sau 17 năm 1 người nghèo đến mức phải đi ăn cơm của bạn cũng nghèo,nhưng với ý chí của mình bác đã có cả một cơ ngơi,đã tạo việc làm cho rất nhiều người. Qua câu chuyện trên bố muốn nói với 2 con trai rằng
1. Các con bây giờ quá sướng so với bố mẹ hồi nhỏ,những đó là sự hy sinh của bố mẹ để các cơn phải phấn đấu hơn bố mẹ,không bao giờ TỰ BẰNG LÒNG những gì mình đang có.Là đàn ông phải vượt qua khó khăn để phát triển
2.Các con phải coi trọng tình bạn,nhất là TÌNH BẠN  từ lúc đi học,lúc hàn vi,có lẽ bây giờ tình bạn của các con khác xa với bố mẹ,đó là sự so sánh nhà ai có gì nhiều hơn ai,đó là sự kèn cựa trong khi các con còn trẻ.
3.Một điều nữa có thể bố nói bây giờ còn quá sớm,nhưng khi trong một gia đình mọi thành viên  đều có TRÁCH NHIỆM VỚI BẠN BÈ của nhau ,hôm qua mọi người rất bất ngờ vì mẹ con đã thay mặt bố đưa đoàn khách đi chơi,bố rất tự hào về mẹ và các con.