Thứ Ba, 8 tháng 5, 2012

VIẾNG MỘ LIỆT SĨ Ở QUẢNG TRỊ

Trong đợt đi Huế vừa rồi,trong lúc trở ra Bắc,bố và mẹ được thăm viếng mộ liệt sĩ ở nghĩa trang liệt sĩ xã Hải trường,huyện Hải Lăng,tỉnh Quảng trị,khi vào viếng mộ liệt sĩ mới cảm nhận được hết sự VĨ ĐẠI và MẤT MÁT của cuộc chiến tranh giải phóng đất nước,chỉ là nghĩa trang cấp xã mà có tới 1300 mộ liệt sĩ và trong đó gần một nữa là MỘ LIỆT SĨ CHƯA BIẾT TÊN,những liệt sĩ ngã xuống hầu hết đều hy sinh năm 1972 trong chiến dịch Quảng trị đỏ lửa,lúc đó quân ta đuổi giạc đến chân cầu Mỹ chánh,nhưng do hậu cần không đảm bảo nên rút dần về tời thành cổ Quảng trị nổi tiếng với 81 ngày đêm .Giải phóng đã 37 năm nhưng người dân quá nghèo,nhưng tấm lòng vẫn rộng mở,nhưng đứa trẻ giúp bố ,mẹ và các bác,các cô ,các chủ trong đoàn thắp hương và mua hương cho các liệt sĩ,đứa lớn nhất học lớp 8 mà có lẽ chỉ bằng em An nhà mình,cảm động nhất khi chú lái xe đưa 50 nghìn đển mua hương còn thừa có 5,6 nghìn (chỉ đủ mua 2 ,3 gói bim bim) nhưng những đứa trẻ đó vẫn trả lại,khi được mẹ cho 2 gói kẹo chúng không dám bóc ra ăn ngay mà để dành.bỐ MUỐN KỂ CÂU CHUYỆN NÀY ĐỂ CÁC CON PHẢI

 Luôn nhớ ơn những người đi trước
Nghĩa trang xã Hải Trường,Hải Lăng,Quảng trị
Đoàn thăm viếng của Cục Thống kê Ninh BÌnh
Những đứa trẻ ngoan ở Quảng trị
 Luôn trung thực trong mọi công việc

HỌP LỚP

     Có lẽ trong đời mỗi người học ở cấp 3 là thời kỳ bạn bè chơi với nhau sòng phẳng,chân tình nhất,để lại nhiều kỷ niệm,thời đó bố và các chú đều rất nghèo,là lũ học trò nông thôn quần áo chỉ có 2 đến 3 bộ,rét mướt ,vừa học vừa phải giúp gia đình làm thêm ,đồng thời cả lớp đã được giao mấy sào ruộng để cấy lúa làm quĩ lớp liên hoan vào dịp 26/3,người gầy gò thấp bé không bằng anh Châu bây giờ.Do vậy đến bây giờ mỗi người một công việc,một hoàn cảnh có người là bộ đội,có người là công chức,có người là doanh nhân,có người là thầy cô giáo,là công nhân,thậm chí có người phải bôn ba kinh doanh ở nước ngoài như chú Nguyễn,tụ họp 2 năm một lần gặp nhau có người mái tóc đã bạc trắng,có người đã lên chức ông bà nhưng vẫn như ngày xưa. Để có tình cảm như vậy mỗi người đều có trong mình MỘT TẤM LÒNG CHÂN TÌNH,có thể bây giờ các con  có cách sống khác do điều kiện hoàn cành bây giờ khác,các con hơn bố ngày xưa vì tiếp xúc với nhiều công nghệ mới,với điều kiện kinh tế tốt hơn,nhưng bạn bè của các con không biết có chân tình như bố ngày xưa không ? các con hãy sống với bạn bè hết mình và chân tình thì người ta sẽ đối xử với mình cũng như thế.



 

VỚI CON

Một bài thơ hay của tác giả Thạch Quì,tặng các con trai để làm hành trang vào đời  nhân những ngày cuói năm học 2011-2012,chúc các con đạt kết quả tốt trong năm học này.

VỚI CON
 Thạch Quì

Con ơi con thức dậy giữa ngày thường
Nghe chim hót đừng nghe mê mải quá
Qua đường đất đến con đường sỏi đá
Cha e con đến lớp muộn giờ.
Con ơi con nàng Bạch Tuyết trong mơ
Không thể nào yêu con thay mẹ được
Và vì thế, nếu khuy áo con bị đứt
Thì nói lên để mẹ khâu cho.
Và con ơi trên ấy ngân hà
Có thể rồi con sẽ lên đến được
Nhưng đêm nay thì con cần phải học
Bốn phép tính cộng trừ hay đọc một trang thơ.
Con ơi con, nếu thầy giáo dạy con
Có ánh sáng bảy màu trong ánh sáng
Thì con hỡi hãy khêu cho rạng
Ngọn bấc đèn con hãy vặn lên to.
Con ơi con, trái đất thì tròn
Mặt trăng sáng cũng tròn như đĩa mật
Tất cả đấy đều là sự thật
Nhưng cái bánh đa tròn, điều đó thật hơn!
Mẹ hát lời cây lúa để ru con
Cha cày đất để làm nên hạt gạo
Chú bộ đội ngồi trên mâm pháo
Bác công nhân quai búa, quạt lò.
Vì thế nên, lời cha dặn dò
Cũng chưa hẳn đã là điều đúng nhất
Cha mong con lớn lên chân thật
Yêu mọi người như cha đã yêu con.