Thứ Ba, 23 tháng 8, 2011

NGỦ NƯỚNG

Bố phải dùng đúng từ bây giờ để các con thấy được vấn đề này,hiện nay cả Châu và An đều đã đi vào học chính thức,anh Châu năm nay rất năng nề vì là năm học cuối cấp 2 ,chuẩn bị thi vào cấp 3,sáng ra hơn 5 h bố gọi dậy học ,thì có vẻ không vừa lòng,vặn vẹo bên này và bên kia,rồi nói ngủ nướng thêm 1 chút,nhưng rồi cũng dậy học,bố biết rèn các con như vậy là bố cũng xót ruột lắm,nhưng KHÔNG CÔNG VIỆC GÌ LÀM MÀ KHÔNG TỐN MỒ HÔI CẢ,để có được sự vinh quang khi thi đỗ vào trường chuyên thì mình phải quyết tâm ôn luyện,sau đó con phải thi cả vào trường đại học nữa,ngày xưa khi bằng tuổi các con,bố cũng rất khó chịu vì ông thường gọi bố dậy sớm,nhất là vào mùa đông giá lạnh,mà ngày xưa thì không có điện và quần áo ấm như các con bây giờ,lúc đó bố nghĩ sau này không bắt người khác dậy sớm như vậy để học,nhưng rồi mọi sự học cũng phải trả giá,bố nhớ nhất khi đi ôn thi vào đại học ở Trương ĐH Y Hà nội,bố phải ở nhờ bác Thành lúc đó là sinh viên,ban đêm  và sáng sớm mình muốn học nhưng không dám bật điện vì sợ ảnh hưởng đến giấc ngủ của các bác sinh viên trong phòng ( mình đi ở nhờ mà),mà bố phải lặng lẽ ra ngoại cầu thang lấy bậc cầu thang làm bàn học ,nhờ ánh điện ở cầu thang để học,cực nhục như  vậy hôm nay bố mới có ý chí để vươn lên,các con bây giờ chưa phải khổ vậy,nhưng nếu mình không cố gắng,chỉ vì năm rốn một vài phút,thì sau này mình sẽ hả trả giá đắt cho sự không cố gắng của mình,khi mọi người được đỗ vào trường cấp 3 gần nhà thì mình phải đi học xa,khi người ta vào trường đại học danh tiếng để khi ra trường có việc làm ổn định và thu nhập cao thì mình lăn lê học trường trung cấp

   CUỐI CÙNG BỐ CHỈ NÓI CÁC CON PHẢI HIỂU KHÔNG CÓ GÌ ĐƯỢC MÀ KHÔNG MẤT

QUẢ BÀNG CHÍN

Hôm nay đi đón em An đi học về,cây bàng trước trường An tự dưng rơi bộp 1 quả bàng chín,mầu quả bảng chín vàng rất đẹp,bố bỗng nhớ đến lúc còn nhỏ,bao bạn bè của bố chỉ vì trèo bàng hái quả bàng xanh chát lè,nhưng chia nhau chấm muối ẮN NGON LÀNH,trẻ em ở quê lúc đó chỉ có thế thôi,cành bàng thì rất dẻo nhưng do trèo nhiều nên cũng có hôm gãy,có đứa gãy tay,sưng trán là chuyện bình thường,bản thân bố cũng trèo bàng hái quả,rồi vớ phải cành khô ngã rơi xuống đất may mà không việc gì,còn đến mùa này đứa nào tím được quả bàng chín ,vừa thơm và hơi chua là thấy hạnh phúc lắm.Nhưng đến bây giờ thì các con quá sung sướng,hoa quả ê chề,không muốn ăn,thậm chí đến nhưng hoa quả ngon nếu là ngày xưa có lẽ phải trọng đại lắm bố mới được ăn như nhãn,dâu da,vải thiều thì không thể có,dứa ...Các con bây giờ sướng vậy,thì cũng cần hiểu để có sự sướng này là do sự tích lũy và cố gắng của ông bà,bố mẹ mới có cuộc sống hôm nay cho các con được bằng mọi người ở mức trung bình
 Bố kể câu chuyện trên không phải để ôn nghèo kể khổ muốn các con quay lại thời đó,mà muốn nói với các con rằng,xã hội ngày càng tiến lên,bố mẹ đã tạo điều kiện cho các con trên 1 bệ phóng cao hơn bệ phóng trước kia ông bà tạo cho bố mẹ thì các con chí ít phải bay cao hơm bố mẹ một ít,để nối tiếp truyền thống gia đình,luôn phải nghĩ là phải phấn đấu học thật tốt,có trí tuệ và kiến thức để khi ra đời làm chủ được bản thân .