Thứ Tư, 2 tháng 3, 2011

XIN ẤN-TRẦN ĐĂNG TUẤN

Năm nào tôi cũng về xin ấn
Chen vai với bác xích lô
Tuổi nhiều rồi chỉ mong khách không chê
Với thím bán hàng khô
Ở nhà vẫn đương nhiên là Thủ tướng !
Với những cậu má phính măng tơ
Ước thu này đỗ vào đại học.

Năm nào họ cũng nhận ra tôi
Năm nào cũng trêu sao tôi chưa lên chức
“ Này tặng bác cả mười lá ấn
Bác cứ yên tâm phấn đấu chốn kinh thành
Nhưng nếu khó thì cứ vứt phéng
Về quê mình uống rượu cho nhanh!”

Tôi đã nín nhịn nhiều lắm lắm
Khi nghe người phân tích chê bai
Rằng quá xấu, chuyện xứ kia xin ấn
Mộng chức quyền chen lấn- Đó là ai ?

Ai ? Chẳng phải những dân quê chỉ có:
Chức Ông, Bà, chức Bố,Mẹ,Anh, Em..
Đời bấp bênh nên lo cầu an, phúc
Nhưng chẳng khi nào coi trọng chuyện bon chen.

Làm sao biết- đó là phong tục
Hay thú vui như mọi thứ vui xuân
Mỗi năm một lần họ chạy về với Tổ
Như trẻ thơ chen gặp trước Ông Bà
Chen bởi mong được Thánh Thần thấy mặt
Được lọt vào vòng tay ấm bao dung
Rồi hồn nhiên vượt ba trăm sau mươi lăm ngày giông bão
Đời gian nan chẳng phút giây ngừng !

Xin gửi lại chức quyền, tôi vẫn về xin ấn
Trong đêm xuân mưa bụi ấm nồng
Lại chen chúc,lại nghe lời trêu nghịch
Của bao người , thân thiết lắm, chưa quen !

Cầm lá ấn trên tay như đồng tiền mừng tuổi
Tóc bạc hân hoan hơn trẻ mục đồng !
T.Đ.T

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét