Thứ Ba, 23 tháng 8, 2011

QUẢ BÀNG CHÍN

Hôm nay đi đón em An đi học về,cây bàng trước trường An tự dưng rơi bộp 1 quả bàng chín,mầu quả bảng chín vàng rất đẹp,bố bỗng nhớ đến lúc còn nhỏ,bao bạn bè của bố chỉ vì trèo bàng hái quả bàng xanh chát lè,nhưng chia nhau chấm muối ẮN NGON LÀNH,trẻ em ở quê lúc đó chỉ có thế thôi,cành bàng thì rất dẻo nhưng do trèo nhiều nên cũng có hôm gãy,có đứa gãy tay,sưng trán là chuyện bình thường,bản thân bố cũng trèo bàng hái quả,rồi vớ phải cành khô ngã rơi xuống đất may mà không việc gì,còn đến mùa này đứa nào tím được quả bàng chín ,vừa thơm và hơi chua là thấy hạnh phúc lắm.Nhưng đến bây giờ thì các con quá sung sướng,hoa quả ê chề,không muốn ăn,thậm chí đến nhưng hoa quả ngon nếu là ngày xưa có lẽ phải trọng đại lắm bố mới được ăn như nhãn,dâu da,vải thiều thì không thể có,dứa ...Các con bây giờ sướng vậy,thì cũng cần hiểu để có sự sướng này là do sự tích lũy và cố gắng của ông bà,bố mẹ mới có cuộc sống hôm nay cho các con được bằng mọi người ở mức trung bình
 Bố kể câu chuyện trên không phải để ôn nghèo kể khổ muốn các con quay lại thời đó,mà muốn nói với các con rằng,xã hội ngày càng tiến lên,bố mẹ đã tạo điều kiện cho các con trên 1 bệ phóng cao hơn bệ phóng trước kia ông bà tạo cho bố mẹ thì các con chí ít phải bay cao hơm bố mẹ một ít,để nối tiếp truyền thống gia đình,luôn phải nghĩ là phải phấn đấu học thật tốt,có trí tuệ và kiến thức để khi ra đời làm chủ được bản thân .

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét